If you want to change your settings or unsubscribe please visit:
?code=c244d0b4510eff54e737f7e7cc9b015d&addr=www.hangdau.tk.beta2%40blogger.com&
Giao lưu trực tuyến "Khán giả chê phim Việt, vì sao?"
TTO - Tại hai đầu cầu Báo Tuổi Trẻ TP.HCM và Hà Nội, Tuổi trẻ online đang tổ chức cuộc giao lưu trực tuyến chủ đề “Khán giả chê phim Việt, vì sao?” với mong muốn đón nhận được những ý kiến thẳng thắn, những giải pháp phù hợp để phim Việt ngày càng bảo đảm chất lượng, gần gũi hơn với khán giả.
Giao lưu trực tuyến “Khán giả chê phim Việt, vì sao?”
>> Ngay từ bây giờ bạn đọc có thể bấm VÀO ĐÂY để đặt câu hỏi giao lưu với khách mời của Tuổi Trẻ Online (vui lòng gõ font tiếng Việt, có dấu).
| Từ trái qua: Ông Lê Ngọc Minh, nhà biên kịch Thùy Linh, đạo diễn Lê Cung Bắc (hàng trên), nhà báo Lê Hồng Lâm, diễn viên Minh Hằng, đạo diễn Đinh Đức Liêm (hàng dưới) – Ảnh: Gia Tiến và tư liệu |
Phim Việt đang nở rộ trên cả sóng truyền hình lẫn ngoài rạp chiếu với những mùa phim tết, phim hè. Nhưng phải chăng phim Việt hiện đang đứng trước tình trạng báo động: chất lượng không đi cùng với số lượng khi rất nhiều bộ phim bị khán giả đánh giá nhảm, chán, dở… thậm chí “thảm họa”?
Đây là cơ hội để bạn đọc tham gia cùng với khách mời của Tuổi Trẻ Online trao đổi, phân tích mổ xẻ những vấn đề như:
- Có phải khán giả đang dần quay lưng với phim Việt? Tại sao? Đề tài của các phim truyền hình đã thật sự gần gũi và phản ánh hình ảnh cuộc sống?
- Tốc độ sản xuất phim truyền hình chóng mặt, diễn viên mải mê chạy sô không còn nhiều thời gian để đầu tư học thoại, nghiên cứu nhân vật dẫn đến tình trạng diễn xuất vô hồn?
- Có hay không tình trạng vì tăng thời lượng phim trên sóng mà lơi lỏng chất lượng, ngay cả trong khâu duyệt phim của các cấp chức năng?
- Có phải phim truyền hình ngày càng phong phú khi có sự tham gia xã hội hóa của nhiều nhà sản xuất nhưng cũng kéo theo một số tình trạng ai cũng có thể trở thành biên kịch, ai cũng có thể trở thành đạo diễn…?
- Vì sao bộ phim điện ảnh giải trí bị khán giả đánh giá là “nhảm” và “dở”? Làm thế nào để có được một bộ phim nhẹ nhàng nhưng không quá hời hợt, hài hước nhưng không quá thô thiển…?
- Bạn muốn biết quy trình duyệt một bộ phim điện ảnh và truyền hình? Đại diện Cục điện ảnh sẽ nói gì về chất lượng điện ảnh VN hiện nay? Tại sao có những bộ phim dư luận cho rằng quá dở vẫn được duyệt?
- Những bộ phim Việt mà bạn cho rằng xứng đáng để xem và những bài học kinh nghiệm từ những bộ phim này.
- Học hỏi được gì từ những nền điện ảnh, truyền hình tiên tiến trên thế giới?
Khách mời của buổi trao đổi trực tuyến này gồm:
1. Phó cục trưởng Cục Điện ảnh Việt Nam LÊ NGỌC MINH
| Phó cục trưởng Cục Điện ảnh Việt Nam LÊ NGỌC MINH. Ảnh: Gia Tiến |
| >> Một số ý kiến của nhà biên kịch Lê Ngọc Minh tại Đại hội Điện ảnh Việt Nam nhiệm kỳ VII |
2. Nhà biên kịch THÙY LINH- thành viên hội đồng duyệt phim của Đài truyền hình Việt Nam – VTV
| Nhà biên kịch THÙY LINH- thành viên hội đồng duyệt phim của Đài truyền hình Việt Nam – VTV. Ảnh tư liệu |
| Đôi khi đài truyền hình… hụt sóng Tôi có cảm giác sau khi thấy một vài nhà sản xuất thành công với những bộ phim xã hội hóa, nhiều nhà sản xuất dù mới thành lập và chưa hề có kinh nghiệm làm phim cũng "dũng cảm" xông vào mặt trận mà họ nghĩ là ngon ăn này. Kịch bản phim truyền hình cũng chịu cảnh tương tự. Ai cũng có thể trở thành nhà biên kịch. Các nhà biên kịch được đào tạo và chưa hề biết về nghề này có cơ hội lớn cả về danh tiếng lẫn tiền bạc nên lao vào một lĩnh vực phát triển như nấm. Vì có cung ắt có cầu. Quan trọng là sản phẩm của họ vẫn được nhà sản xuất mua và sử dụng. Lỗi chủ yếu ở nhà sản xuất chưa đủ năng lực chuyên môn và nhân sự làm nghề. Trong khi đó, đôi khi đài truyền hình vì lỡ hụt sóng nên chấp nhận chiếu những phim chưa đủ chất lượng chứ không phải nhà đài bất chấp dư luận. Đã đến lúc cần có một cơ chế khác để các phim nâng cao chất lượng. Theo tôi, cách tốt nhất vẫn là các nhà sản xuất chủ động làm phim, còn nhà đài sẽ xem và mua thành phẩm mà họ ưng ý. Chỉ có cách đấy mới loại bớt những nhà sản xuất liều mạng khi coi nghề làm phim truyền hình là thứ quá dễ dàng, và họ sẽ biết nâng niu sản phẩm của mình với sự tự trọng nghề nghiệp cao nhất. Nhà biên kịch Thùy Linh |
3. Đạo diễn LÊ CUNG BẮC
| Đạo diễn Lê Cung Bắc nhận giải đạo diễn xuất sắc cho phim Vó ngựa trời Nam tại giải Cánh diều vàng 2010 – Ảnh: Gia Tiến |
| >> Đạo diễn Lê Cung Bắc: Tìm về dấu xưa vó ngựa |
4. Đạo diễn ĐINH ĐỨC LIÊM
| Đạo diễn ĐINH ĐỨC LIÊM. Ảnh tư liệu |
5. Nhà báo viết về điện ảnh LÊ HỒNG LÂM
| Nhà báo viết về điện ảnh LÊ HỒNG LÂM. Ảnh tư liệu |
6. Diễn viên MINH HẰNG
| Diễn viên Minh Hằng nhận giải diễn viên nữ chính xuất sắc nhất Giải HTV Award 2010. Ảnh: Gia Tiến |
>> Ngay từ bây giờ bạn đọc có thể bấm VÀO ĐÂY để đặt câu hỏi giao lưu với khách mời của Tuổi Trẻ Online (vui lòng gõ font tiếng Việt, có dấu).
| Những bài viết về phim truyền hình, điện ảnh Việt Nam đáng chú ý khác: >> Ai sẽ là “vua”? |
* NỘI DUNG BUỔI GIAO LƯU:
* Xin được đặt câu hỏi tới hai đạo diễn dày dặn. Tại sao lời thoại, vốn không tốn tiền và là 1 trong các điểm quyết định của một bộ phim, thế nhưng trong phim Việt (kể cả của hai đạo diễn) không được khắc phục cho chân thật hơn và súc tích hơn? (Lê Thanh Mai, 50 tuổi, thanhmai@….)
- Đạo diễn Lê Cung Bắc: Đây là một câu hỏi hay bởi vì xem phim Việt có nhiều lời thoại rất vô duyên, nếu không nói là lố bịch. Bởi vì, không phải làm phim là mang hết tất cả những gì trong cuộc đời lên màn ảnh mà phải được sàng lọc qua đầu óc của người biên kịch và của đạo diễn.
Phải nhớ rằng những hành động và những câu nói trên màn ảnh ảnh hưởng rất sâu xa đến người xem. Việc khắc phục lời thoại là một việc làm cấp thiết đối với các nhà biên kịch và đạo diễn, để cho phim Việt ngày càng chân thật và súc tích hơn.
* Xin hỏi nhà biên kịch Thùy Linh. Hiện nay kịch bản phim của việt nam không có chất lượng tốt để tạo thành phim hay? Thường là copy từ các phim nước ngoài rồi Việt hóa? chị nghĩ sao về về vấn đề này ?(Lê Quang Luyện, 31 tuổi, gocphoreu_phong@….)
- Nhà biên kịch Thùy Linh: Hiện tượng Việt hóa từ phim nước ngoài ở phía Nam nhiều hơn ngoài Bắc. Cụ thể ở VFC nơi tôi đang làm việc việc Việt hóa mới có hai trường hợp (Những người độc thân vui vẻ và sắp tới là Cầu vồng tình yêu), còn tất cả các kịch bản khác đều do các nhà biên kịch trong nước viết.
Tôi nghĩ chúng ta không nên quá khe khắt việc kịch bản mua hay tự viết mà quan trọng là chất lượng kịch bản.
Hiện nay cái nhìn của khán giả hơi có vẻ thiên lệch về khái niệm kịch bản nước ngoài và phim nước ngoài, có một cái nhìn chưa công bằng với người làm nghề trong nước.Vì đội ngũ những người làm phim truyền hình và các nhà biên kịch cũng mới bắt đầu vào nghề chưa lâu lắm, từ khi chương trình Văn nghệ chủ nhật ra đời đến nay (1994) thì lúc đó mới thật sự có dòng phim truyền hình.
Vì vậy đội ngũ biên kịch và các nhà làm phim cần có thời gian, không gian, sự ủng hộ để họ được học hành, trưởng thành trong nghề.
Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận hiện nay có khá nhiều các nhà biên kịch và người làm nghề không nghiêm túc với sản phẩm của mình. Cơ hội dành cho các nhà biên kịch và nhà làm phim truyền hình quá nhiều và quá dễ dàng. Đáng lẽ người ta phải biết tận dụng cơ hội này để trưởng thành, để làm tốt hơn công việc của mình, thì ngược lại một số người lại tận dụng cơ hội để kiếm danh và kiếm tiền một cách nhanh nhất. Kết quả, chúng ta đã nhìn thấy một số thứ phẩm mà dư luận đã lên tiếng.
* Một thực tế hiện nay là có quá nhiều ca sĩ, người mẫu được mời đóng phim vì họ nổi tiếng và đẹp nhưng về diễn xuất thì chưa tốt lắm. Và các diễn viên được đào tạo bài bản lại đang thiếu “đất diễn” vì sự “lấn sân” vô tội vạ này.
Nếu thực trạng này tiếp tục diễn ra thì các diễn viên được đào tạo bài bản sẽ cảm thấy nản và có thể họ sẽ bỏ nghề vì họ cảm thấy không được trân trọng. Các khách mời nghĩ sao về điều này và có nên có giải pháp quy định số lượng diễn viên được đào tạo qua trường lớp trên các phim hay không?(Trần Nam, 27 tuổi, trannam7@…..)
- Nhà biên kịch Lê Ngọc Minh: Có một thực tế rằng những người ca sĨ, người mẫu là người của công chúng, họ có cảm tình của công chúng. Các nhà làm phim mời ca sĨ người mẫu là để vượt được rào cản ban đầu: chiếm cảm tình của công chúng.
Hơn nữa, ở VN diễn viên vô cùng thiếu. Theo thông tin của tôi ở VN hiện có hơn 20 dự án phim, họ cần khoảng 100 diễn viên chính. Ngoài diễn viên được khẳng định, các nhà làm phim phải đôn đáo tìm nhiều nguồn trong đó có ca sĨ, người đẹp.
Đạo diễn không có lỗi, người đẹp không có lỗi, nhưng để thực hiện được vai diễn người đẹp phải có tài năng. Bởi ấn tượng ban đầu qua đi rất nhanh. Ngoài cái ấn tượng ban đầu còn là tài năng, cộng với việc anh phải khiêm tốn học hỏi. Có người đẹp bên ngoài khi lên màn ảnh lại vô duyên, có người có vẻ đẹp vừa phải nhưng lên màn ảnh lại có duyên. Không nên trách người đẹp đóng phim.
Theo tôi hoàn toàn không nên bài xích sự lựa chọn đó, hy vọng những người đẹp đó hoàn thành vai diễn và để lại ấn tượng đẹp trong lòng công chúng.
Các diễn viên được đào tạo tôi không thấy ai có tài năng bị đạo diễn bỏ quên. Trong đào tạo cũng vậy, có những người có tài năng nhưng cũng có một số người ngộ nhận. Có một lãnh đạo trường Điện ảnh nói vui: có người chúng tôi chưa kịp đào tạo thì họ đã trở thành người thân của các đại gia và đi theo con đường khác. Mỗi năm trường ĐH Sân khấu Điện ảnh tuyển 30 diễn viên, nếu 5 trong số họ thành diễn viên tài năng thì cũng là rất đáng quý.
Như tôi nói ban đầu, diễn viên VN thiếu vô cùng. So với Hồng Kông (Họ có 4.000 diễn viên được in catalog…), số lượng phim truyền hình VN làm còn cao hơn.
Không phải người mẫu, ca sĨ đóng phim làm mất trận địa hay bát cơm manh áo của người được đào tạo. Những người đẹp có ý thức tự học cũng có thể thành diễn viên. Ví dụ như điện ảnh Nga Xô viết, Trung Quốc, các diễn viên tài năng đều tự đào tạo là phần nhiều. Còn kiến thức trong nhà trường chỉ mang lại tư duy hệ thống cho người được đào tạo thôi.
- Đạo diễn Đinh Đức Liêm: Theo tôi thì việc mời các người mẫu, ca sĩ hay bất kể người nào khác đóng phim không phải là trường hợp cá biệt của riêng nền điện ảnh truyền hình Việt Nam. Ngay từ thời kỳ đầu của điện ảnh thế giới nhiều diễn viên không qua đào tạo nhưng được phát hiện là có nhan sắc và có năng khiếu đã được đưa vào phim rất nhiều và trong nhiều số đó họ đã trở thành ngôi sao hàng đầu của thế giới.
Nhưng đúng là, việc mời những ca sĩ, người mẫu, vào phim Việt Nam hiện nay có điều đáng trách. Và trách chăng là trách những người đạo diễn, người thực hiện nhiệm vụ casting chưa phát hiện và đánh giá chính xác năng khiếu của những diễn viên này, nên đưa họ vào phim một cách tùy tiện khi họ chưa đủ khả năng để lột tả nhân vật.
Cũng không thể nào có giải pháp quy định về số lượng diễn viên đào tạo để vào phim, bởi vì thực sự những diễn viên đã qua đào tạo có nhan sắc và tài năng thực sự cũng không phải là nhiều, cái nghề diễn xuất này cũng không phải như các nghề khác là đào tạo ra là làm được việc.
Thường trong lớp đào tạo diễn viên vài chục người, cũng chỉ có một vài người tồn tại với nghề và rất nhiều lớp như thế mới tạo ra một ngôi sao, trong khi số lượng phim phải phát sóng hiện nay là rất nhiều, nên số lượng diễn viên được đào tạo như thế không thể nào cung cấp đủ.
Vì vậy việc lấy những diễn viên bên ngoài vào là việc tất yếu.
Tuy nhiên những người có trách nhiệm tuyển người vào đóng phim cần phải kỹ càng hơn, phát hiện chính xác hơn khả năng của họ để họ không làm thất vọng khán giả.
- Đạo diễn Lê Cung Bắc: Việc các ca sĩ, người mẫu đóng phim không phải là vấn đề quan trọng mà quan trọng là ở chỗ là ca sĩ, người mẫu đó có khả năng diễn xuất không. Sự than phiền của khán giả khi thấy các ca sĩ người mẫu lên phim mà không biết diễn mà thôi. Còn các diễn viên được đào tạo chuyên nghiệp dĩ nhiên về căn bản có khả năng nhiều hơn.
Việc có quá nhiều người mẫu ca sĩ không biết diễn mà lên phim là trách nhiệm của nhà sản xuất và đạo diễn. Việc này rất tế nhị vì nhiều lúc nhà sản xuất muốn có những người đẹp, những người được hâm mộ trong các lĩnh vực khác có mặt trong phim của họ để rating của phim cao hơn, kéo theo quảng cáo nhiều hơn và thu được nhiều lợi nhuận hơn.
Còn một số đạo diễn vì những lý do riêng nào đó mà quên mất một bộ phim là tác phẩm của mọi người, sự lựa chọn diễn viên phải được căn cứ vào hai yếu tố căn bản là hợp vai và có khả năng diễn xuất.
Tôi mong rằng tình trạng bát nháo hiện nay sẽ được giảm thiểu trong thời gian tới, để những diễn viên thật sự có tài và yêu nghề có đất để phát triển tài năng và đóng góp cho nghệ thuật.
* Thưa nhà báo Lê Hồng Lâm. Theo anh, điện ảnh Việt Nam hiện nay đang có những tín hiệu gì đáng vui, đáng buồn? Đâu là những điều, những thứ mà điện ảnh Việt Nam đang thiếu, hoặc đang có mà chưa biết cách sử dụng? (Quốc Tuấn, 27 tuổi, quoctuan.le@….)
- Nhà báo Lê Hồng Lâm: Với tư cách một người xem hơn là công việc, với tôi xem được một bộ phim Việt Nam hay luôn “đã” hơn nhiều xem một bộ phim nước ngoài hay. Không chỉ là phim Việt hay quá hiếm hoi hay phim quốc tế hay quá nhiều mà những bộ phim Việt hay luôn đem đến những xúc cảm gần gũi, đem đến những tiếng nói đồng cảm về con người hay xã hội mà chúng ta đang sống.
Có một nhà phê bình nói “Cần phải xem phim dở để hiểu tại sao các phim khác nó hay và hay ở chỗ nào”. Chúng ta thì đang ’bội thực” phim dở, thậm chí là dở quá mức tưởng tượng.
Nhiều bộ phim làm chiếu Tết không khác gì tấu hài phường mà tôi thường ”cảnh báo” đùa với bạn bè là nên “mang theo túi nôn” khi vào rạp. Nhưng bên cạnh những thảm họa đó, điện ảnh Việt đang có những tín hiệu thực sự vui.
Không nhiều, nhưng vài năm qua, chúng ta có những bộ phim nghệ thuật rất đáng giá như “Sống trong sợ hãi”, “Chơi vơi” của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên, “Bi, đừng sợ” của Phan Đăng Di, “Trăng nơi đáy giếng” của Nguyễn Vinh Sơn… hay một vài phim giải trí có tay nghề của Charlie Nguyễn, Victor Vũ hay Stephane Gauger… Những đạo diễn này đang góp phần kéo mặt bằng điện ảnh Việt Nam lên. Tôi thì không mấy bi quan, bởi những cái dở tự nó sẽ đào thải, vì trình độ “phim trí” của khán giả đang khá lên từng ngày.
Cái đang thiếu hiện nay của điện ảnh Việt là phim hay.
| “Tư duy biên kịch còn nghèo nàn” * Các bộ phim truyền hình ngày nay cứ na ná nhau. Tại sao chúng ta không tổ chức bình chọn khen thưởng các bộ phim truyền hình có ý tưởng kịch bản hay, mới lạ, gần gũi với người xem để khuyến khích các nhà biên kịch? (Trần Thị Minh Ngọc, 21 tuổi, chuotrungrang123@… ) - Đạo diễn Lê Cung Bắc: Chuyện khen thưởng kịch bản thì trong các liên hoan phim Việt Nam đã có (giải biên kịch). Một số kịch bản đã được tuyên dương. Tuy nhiên, rất nhiều bộ phim truyền hình hiện nay có nội dung giống nhau đã thể hiện sự nghèo nàn về tư duy và tìm tòi đề tài của những người biên kịch. Để có một kịch bản hay, đòi hỏi người biên kịch phải có trình độ về văn học, có trải nghiệm về cuộc sống. Các kịch bản chúng ta quá hời hợt và nông cạn chỉ vì những người tạo ra nó còn kém về mặt nhận thức cuộc sống, kém về mặt tri thức. Tôi nghĩ những biên kịch trẻ hôm nay có khả năng nhưng chưa đủ kinh nghiệm để có thể hoàn chỉnh một kịch bản đúng mức vì một kịch bản là một cuộc đời. ”Phim thứ phẩm là lỗi của đạo diễn và nhà sản xuất “ * Tại sao khi một bộ phim thành công, người được xướng tên bao giờ cũng là đạo diễn, còn nếu nó thất bại thì tất cả lại đổ vào biên kịch? Trong khi, đạo diễn, nhà sản xuất là người được quyền lựa chọn kỹ lưỡng kịch bản phim trước khi quyết định đưa ra bấm máy. Xin cho biết những nhìn nhận một cách khách quan, thẳng thắn nhất? (La Thị Mi Nga, 26 tuổi, moony_meo@…..) - Nhà biên kịch Thùy Linh: Bạn đã nói đúng nỗi lòng của các nhà biên kịch. Tôi không nhớ năm vừa rồi mấy chục LHP truyền hình VN, nhưng chưa bao giờ dành cho biên kịch một giải thưởng nào. Trong khi năm vừa rồi còn thi trailer quảng cáo, và các nhà biên kịch vẫn cứ “ngủ yên trong rừng”. Nhà biên kịch có quyền viết tất cả những gì hay nhất và dở nhất tùy theo khả năng và suy nghĩ, nhưng họ chỉ có quyền trên trang giấy mà thôi. Còn có sử dụng kịch bản đó hay không thì tùy thuộc vào nhà sản xuất trước tiên, và sau đó đạo diễn có quyền nhận hoặc từ chối như bạn nói. Nhà sản xuất cũng vậy. Những phim “thứ phẩm” hiện nay trên sóng truyền hình chắc chắn lỗi trước tiên thuộc về nhà sản xuất, và sau đó là đạo diễn. |
* Bây giờ, liệu có phải cứ có chút danh tiếng và một chút hiểu biết về điện ảnh, cộng thêm một chút vốn và một đề tài là có thể làm đạo diễn? (Hoàng Quý, 22 tuổi, sparta.joker@… )
- Đạo diễn Đinh Đức Liêm: Bây giờ, do nhu cầu sản xuất phim quá nhiều nên có những người thậm chí không hề có chút danh tiếng, hiểu biết sơ sài về điện ảnh thông qua những công việc phục vụ trong đoàn phim cũng có thể được một số nhà sản xuất dễ dãi đưa lên làm đạo diễn. Và đó chính là thảm họa cho truyền hình bây giờ.
Một đạo diễn không thể thiếu sự đào tạo cơ bản, cho nên chỉ với một chút kinh nghiệm hiện trường làm phim thôi thì chưa đủ. Họ không đủ vốn liếng nghề nghiệp, vốn liếng sống, đầu óc văn chương… để xử lý kịch bản phim và biến nó thành một phim sống động, bởi trên thực tế không phải cứ minh họa kịch bản là thành một phim có chất lượng.
Đạo diễn phải xử lý kịch bản, phải thẩm thấu những vấn đề, chủ đề tư tưởng trong kịch bản và tìm ra cho nó một chìa khóa riêng để thể hiện thì mới có thể thành một phim hoàn chỉnh. Vì thế, cứ đơn thuần đem một chút kinh nghiệm dàn dựng, hô máy diễn, cắt thì không thể nào tọa thành một phim có chất lượng được.
* Có nên chê điện ảnh Việt Nam khi chúng ta hời hợt khi xem? Nền văn học kém sáng tạo thì làm sao có được kịch bản tốt. Làm gì để có kịch bản tốt? Phải chăng chúng ta nên khắt khe hơn với toàn bộ các khâu sản xuất và sáng tạo??? (SKDA, 40 tuổi, player7274@….)
- Nhà biên kịch Thùy Linh: Sáng tạo là một công việc hoàn toàn mang tính cá nhân. Nhà sản xuất không thể khe khắt hơn với sáng tạo đó, chỉ có thể khe khắt với sản phẩm họ làm ra bằng cách thẩm định và quyết định mua hay không.
Bạn nói nền văn học của ta kém sáng tạo cũng đúng, nhưng cũng không hẳn đó là lý do để chúng ta chê nền điện ảnh VN hời hợt và không thể có những kịch bản tốt. Sự sáng tạo của các nhà biên kịch cần có sự độc lập của mình chứ không thể chỉ trông đợi vào nền văn học.
Để đào tạo được tài năng không phải ngày một ngày hai có được ngay một đội ngũ lành nghề, chuyên nghiệp.
Nói vậy, các nhà biên kịch cũng không nên thụ động trông đợi những may mắn, điều kiện ở bên ngoài mà họ phải tự học, tự đào tạo. Đây là một nghề rất khắt khe, mất thời gian, phải hy sinh và tốn rất nhiều kinh nghiệm sống, kiến thức sống và sự hiểu biết chung.
Một ngày mà nhà biên kịch rời khỏi sự tự học, thì đương nhiên họ sẽ không thể thành công. Và một yếu tố nữa theo tôi không phải chỉ là lỗi của nhà biên kịch, mà nó là đặc tính chung của không ít người VN, mà có thể các bạn sẽ phản ứng với tôi, đó là: sự cẩu thả, hời hợt, khá vô trách nhiệm với công việc của mình, trong đó có các nhà biên kịch và các nhà làm phim.
* Xét cho cùng thì phim VN hiện nay chỉ có 3 bối cảnh chính: công ty (nơi làm việc), phòng ăn và phòng ngủ. Xem phim nào cũng chỉ thấy mấy cảnh như thế thì làm sao mà khán giả không chán. Rõ ràng phim Việt đang lâm vào cảnh phim “3D”: dài – dai – dở! (Tieu Long, 21 tuổi, tieulong_001@… )
- Đạo diễn Lê Cung Bắc: Bối cảnh trong phim truyền hình hiện nay quá đơn giản vì người biên kịch không dám mở rộng không gian. Điều này có liên hệ đến nhà sản xuất bởi nếu thay đổi nhiều bối cảnh thì thời gian quay sẽ mất nhiều hơn, tiền bạc sẽ tốn nhiều hơn. Đó là điều mà không nhà sản xuất nào muốn.
Tuy nhiên, dù không thay đổi nhiều bối cảnh nhưng người đạo diễn có thể linh động thay đổi góc máy và khung hình để cho hình ảnh phong phú, sinh động hơn. Nhưng rất tiếc việc thay đổi góc máy và khung hình nhiều cũng kéo dài thời gian quay, do đó một số đạo diễn phải tuân thủ theo yêu cầu của nhà sản xuất và hậu quả là nhàm chán về bối cảnh trong phim như khán giả đã nhận thấy.
* Các bộ phim truyền hình ngày nay cứ na ná nhau. Tại sao chúng ta không tổ chức bình chọn khen thưởng các bộ phim truyền hình có ý tưởng kịch bản hay, mới lạ, gần gũi với người xem để khuyến khích các nhà biên kịch? (Trần Thị Minh Ngọc, 21 tuổi, chuotrungrang123@… )
- Nhà biên kịch Thùy Linh: Cuộc thi “Ý tưởng truyền hình” đã được tổ chức một lần (do Tạp chí Truyền hình tổ chức). Và cũng đã chọn ra một vài ý tưởng để trao giải nhưng khi triển khai thành kịch bản đó là cả chặng đường thử thách, và không phải ai cũng thành công. Còn cuộc thi kịch bản bên Hội Điện ảnh, Cục Điện ảnh cũng đã tổ chức khá nhiều lần. Nhưng theo đánh giá của tôi các cuộc thi này không mang lại kỳ vọng và thành công như chúng ta mong muốn.
Chất lượng kịch bản hoàn toàn tùy thuộc vào năng lực của nhà biên kịch. Và tôi nghĩ, điều kiện xã hội kinh tế cũng là một sự gợi mở, là điều kiện, nền tảng để nhà biên kịch có thể nảy sinh ý tưởng, có môi trường sáng tác tốt hơn. Một tài năng cần phải được văn hóa và xã hội nuôi dưỡng, đào tạo.
Tôi thấy những bộ phim hành động Mỹ chỉ có một mô-tuýp duy nhất: người hùng Mỹ không bao giờ thất bại, và cũng na ná giống nhau. Nhưng họ làm vẫn rất hấp dẫn.
Các bộ phim của Hàn Quốc, Trung Quốc không phải có quá nhiều phim đặc biệt, xuất sắc, nhưng khán giả VN vẫn hưởng ứng. Đây là những điều mà người làm phim VN cần phải học hỏi và suy nghĩ. Tại sao họ thành công?
Theo tôi, đề tài chưa phải là cái quan trọng nhất. Cái hấp dẫn khán giả là cách triển khai đề tài đó cộng với diễn xuất tinh tế của diễn viên, cách làm kỹ lưỡng của đạo diễn.
Đôi khi, tôi có cảm giác, khán giả VN xem phim Hàn Quốc, Trung Quốc hay nước ngoài, họ bị cuốn vào cách diễn xuất của diễn viên mà không nặng nhẹ những vấn đề bộ phim đặt ra.
—————————————————————————————————————————————
PHẢN HỒI CỦA BẠN ĐỌC:
Mặc dù cuộc giao lưu chưa diễn ra, đông đảo bạn đọc đã gửi về TTO những câu hỏi và cả những nhận xét, ý kiến về chất lượng phim Việt hiện nay, không gì hơn là nói lên mong muốn: phim ảnh Việt Nam cần có những cuộc cải tổ thực sự không chỉ về số lượng mà cả chất lượng, cần tôn trọng người xem bằng thứ nghệ thuật không tầm thường.
TTO trích đăng một số ý kiến. Bạn đọc đừng quên bấm VÀO ĐÂY để đặt câu hỏi giao lưu với khách mời của Tuổi Trẻ Online (vui lòng gõ font tiếng Việt, có dấu).
Rất chính xác
Những nhận xét trong lời rao của chương trình vô cùng chính xác. Không cần phải nói nhiều. Phim Việt cũng như âm nhạc Việt đang rơi vào thảm họa.
Fender
Một vài suy nghĩ và kiến nghị về phim Việt Nam
Tôi có vài suy nghĩ nhỏ nhoi xin tâm sự về phim Việt Nam, kiến nghị: Trước hết phải khẳng định, sau chiến tranh chừng 10 năm phim Việt Nam có thể nói chẳng kém gì phim nước ngoài (có lẽ do ảnh hưởng từ hệ tư tưởng, nghệ thuật của điện ảnh Xô viết cũng như Pháp).
Những bộ phim “Vĩ tuyến 17 ngày và đêm”, “Nổi gió”, “Sao tháng 8″, “Chiến thắng Điện Biên Phủ” , “Biệt động Sài gòn “…hay “Những người sống quanh ta” – Phim truyền hình thường chiếu vào chủ nhật” v.v… nhưng không hiểu sao sau này, gần đây có vẻ như ngành điện ảnh buông lỏng khâu kiểm duyệt về kịch bản, đạo diễn (mà kịch bản, đạo diễn có phải ai muốn mà làm được đâu).
Tôi nghĩ những người đó phải là những người có học, học giỏi, đọc nhiều sách liên quan, có kinh nghiệm sống phong phú, có quan điểm, tư duy sáng suốt, uyên thâm, biết nhìn xa trông rộng thì mới nên làm nhà viết kịch bản, đạo diễn. Tóm lại phải là người xuất chúng. Thứ nữa do ” kinh tế thị trường … “tự do kinh doanh” nên đúng như chị Thuỳ Linh đã nói những hãng phim thấy nhà nước làm, người khác làm cũng đua đòi làm phim trong khi năng lực, kinh nghiệm, phẩm chất còn quá mỏng chỉ cậy mình có tiền.
Ngành điện ảnh là ngành đặc thù, đòi hỏi vận dụng nhiều kỹ năng, kỹ xảo. Tôi lấy ví dụ bộ phim đang chiếu trên VTV1 vào giờ vàng- phim “Xin thề anh nói thật”, đúng là bộ phim tầm phào, nhạt nhẽo. Nếu chỉ dừng 1, 2 tập thì được nhưng như anh chàng tếu táo chuyên nói dối, lừa phỉnh lại kéo cả các nghệ sĩ nổi tiếng như Hà Xuyên, Minh Châu thật phí quá.
Tôi không hiểu thế nào mà hội đồng duyệt phim cũng cho phát, vì thế tôi đề nghị: Đề nghị VTV3 nên duy trì phim truyền hình phát vào thứ bảy, chủ nhật, chủ đề về cuộc sống hiện tại của công nhân, nông dân , trí thức, quân đội, đề tài chiến tranh, tâm lý xã hội, kinh doanh sản xuất, ca ngợi Đảng, Bác Hồ… Không nên đưa RUPIC gì đó, tôi và nhiều người khác không tiêu hoá được.
Đất nước ta chủ yếu là nông ngiệp, hiện còn hơn 70 % là dân cư nông nghiệp. Tâm lý dân ta là tình làng nghĩa xóm, chân thật, ghét kẻ tham lam, nói dối, cái chính nghĩa phải thắng, phải được tôn trọng. Trong phim không nên để cuộc sống tự nhiên chi phối, vì những người chân chính, cuộc sống đẹp phải được bảo vệ, tôn trọng. Giảm bớt một số hãng phim (nhà nước nên có tiểu ban kiểm tra trình độ người viết kịch bản, đạo diễn, không buông lỏng như hiện nay).
Tôi nghĩ, mỗi một phim gì thì câu chuyện phải có đầu đuôi, gắn một chủ đề nào đó, ngôn từ phải chọn lọc cho mỹ quan, hài hước cũng có mức độ không thể nói tự nhiên, phim mà có nhiều cảnh váy ngắn, hở ngực, ngôn từ thô lỗ nhất định không cho phát trên truyền hình hoặc chiếu ở bất kỳ đâu…
Thông qua điện ảnh, thế giới quan, nhân sinh quan của mọi người Việt Nam ta được trau dồi , nâng đỡ, phấn khởi xây dựng cuộc sống mới làm cho nước ta giàu có, văn minh, tươi đẹp…
Trần Đức Hùng
| Bộ phim Xin thề anh nói thật (ảnh trên) và Anh chàng vượt thời gian (ảnh dưới) bị khán giả phàn nàn nhiều nhất – Ảnh: VTV |
Thời kỳ phim hay đã qua
Trước đây, cứ mong đến chủ nhật để được xem phim trong chương trình “Văn nghệ chủ nhật” trên kênh VTV3. Sao mà phim có nội dung và diễn xuất hay đến vậy. Còn bây giờ nghệ thuật thứ 7 này làm theo kiểu “mì ăn liền” nội dung thì “nói 1 tràng dài xong rồi không hiểu đang nói cái gì” hay như ai cũng có thể làm diễn viên, hay đạo diễn. Tiêu đề trên VTV đặt ra “phim giờ vàng” nên chăng đổi lại “phim giờ nhàm”. Ước gì VTV3 lại có VNCN như lúc trước…
rongreu_00
Phim Việt Nam và nét văn hóa Việt chưa tương xứng
Bàn luận về phim Việt Nam chúng ta nên đánh giá về kịch bản và diễn xuất, (Phim cũ như Bông hồng trắng, X30 phá lưới, Mùa gió chướng) nói chung về máy móc thiết bị còn thiếu thốn nhưng tác giả và đạo diễn đã gột tả được toàn cảnh và lời thoại cũng sâu sắc và thực tế, diễn viên có tâm diễn nhập vai tạo nên nét văn hóa Việt rất thật và gần gũi như ở đời thường.
Đạo diễn và diễn viên hiện nay vì danh tiếng, vì kinh tế nên làm phim theo kiểu “mì ăn liền”, bối cảnh nhiều khi đóng ở thập niên trước nhưng lại lấy bối cảnh hiện tại, lời thoại gò bó, văn hóa của nước ta đã cả nghìn năm lịch sử lại lai căng với văn hóa các nước khác cho vào phim.
Người Việt Nam rất ý tứ tế nhị, câu nói bao hàm văn hóa… nhưng trên phim thì thô kệch thể hiện quá trơ từ lời nói đến hành động (mong các đạo diễn thể hiện như các vị thường sống hàng ngày là được, các vị nên đi thực tế mỗi khi muốn đóng một bộ phim) vậy mới mong khán giả không quay lưng lại với phim Việt.
Phim mới cũng có phim hay như Gió làng kình, Ma làng… Mong rằng những màn ân ái nên học cách của Trung Quốc, Hàn Quốc khi đến đó là ai cũng hiểu, người Việt Nam ta có ai hôn nhau trên phố không, khi ân ái có lộ liễu như phim không, các đạo diễn ở đời thường ra đường thử thể hiện xem có bị dân hoặc bà con, bạn bè gia đình lên án không mà cứ đưa vào như bắt khán giả phải thưởng thức món ăn xấu rồi lớp trẻ học theo gọi là đẳng cấp như phim
Đôi dòng xin góp ý với nền điện ảnh nước nhà, mong rằng sau này được xem những bộ phim mang đậm nét văn hóa Việt Nam.
Vuong Gia
Giảm cảm hứng với phim Việt
Trước đây tôi cũng thấy người ta nói nhiều về vấn đề chất lượng phim Việt Nam nhưng gần đây rộ lên càng rõ. Lúc tôi còn nhỏ tôi rất mê phim Việt Nam, những bộ phim tôi xem mang lại ấn tượng và còn ảnh hưởng đến tư duy suy nghĩ, tôi lấy một vài nhân vật trong phim làm tiêu điểm cho cuộc sống, Đất phương nam, Hương phù sa, Chị Võ Thị Sáu,… nó để lại trong người xem những ý nghĩa cho cuộc sống.
Nhưng càng về sau càng xem nhiều phim Việt Nam càng chán, rồi khiến tôi có tính so sánh khi xem phim Mỹ hay Mexico… người càng ngày càng xem phim ngoại nhiều, chẳng thể trách người ta sính ngoại được, vì xem phim Việt càng không rút ra được gì mà còn bức xúc với những điều bất hợp lý.
Nói cho vui chứ bạn bè tôi luôn có câu cửa miệng mỗi khi tôi mơ mộng gì đó: “Chỉ có trên phim thôi”, câu đơn giản nhưng mọi người cũng hiểu được là phản ánh tính không thực tế của những bộ phim hiện nay, không gần gũi với cuộc sống…
Không phải hiện nay các đạo diễn không biết được cách đi sâu vào lòng người xem, mà vì quá vội vàng mà không quan sát đến cuộc sống chung quanh, chỉ diễn phim theo trí tưởng tượng của mình. Nhiều phim khi xem xong, chấp vá từ đầu phim đến cuối phim thấy rất nhiều điều vô lý… nhiều khi chỉ ở tuổi teen thôi nhưng có những câu nói như người từng trải khiến cho học sinh, sinh viên học theo phong cách đó để gọi là sành điệu và kịp mốt.
Phim ảnh hưởng rất nhiều về tư duy và suy nghĩ của thế hệ trẻ bây giờ, nhiều khi đóng những vai cô gái quê mà trang điểm và ăn mặc quá “nóng”, khiến người xem như chúng tôi giật cả mình, nhiều khi con nhà nghèo thì mặc toàn hàng hiệu…
Nếu ngồi đây mà kể và nhận xét thì cả ngày cũng không hết những điều bất cập trong phim Việt, tôi mong sao những đạo diễn và diễn viên làm phim ngày càng hội đủ những tính chất: logic, phù hợp với hoàn cảnh thực tế, gần gũi xã hội, tính giáo dục. Bớt đi những tính quá cam chịu của những vai hiền đến nỗi thành nhu nhược và không hợp lý (ngoài cuộc sống không ai nhẫn nhịn được đến mức gần như mất đi tất cả).
Đạo diễn tạo những cảnh gây cấn thì lúc mở phải phù hợp. Hy vọng rằng phim Việt sẽ trở lại với khán giả Việt bằng những cảm nhận tốt hơn.
Nguyễn Phương Yến
Chạy theo số lượng
Công bằng mà nói phim Việt không phải không có những tác phẩm hay, nhưng những năm gần đây có lẽ mãi chạy theo số lượng mà quên đi chất lượng hay sao ấy. Đặc biệt những phim chiếu trên truyền hình vào thứ bảy, chủ nhật hết sức dở và nhiều tình huống lãng xẹt mang nặng tính tuyên truyền. Các nhân vật hay cười một cách quá vô duyên.
Trần Văn Quỳnh
Thiếu cái hồn của dân tộc
Tôi rất mê phim, các nhận xét trên tôi hoàn toàn đồng ý. Phim Việt ngày nay chủ yếu khoe nhan sắc, thân thể, giàu sang kệch cỡm. Cái nét quê cũng bị hiện đại hóa nông thôn chẳng có hồn tí nào. Tôi nói mạnh hơn là học đòi không tới. Nhớ các bộ phim trước đây như Ván bài lật ngữa, Biệt động Sài gòn, Chị Dậu… rất mộc mạc, chân chất, gần gũi, lôi cuốn. Lời thoại cô đọng, súc tích, lôi cuốn, chắt lọc rất văn hóa.
Tiếc thay ngày nay với phương tiện hiện đại, đầy đủ, được đào tạo chính quy hơn nhiều mà sản phẩm phim ảnh lại quá tệ. Phải chăng vì thiếu tôn trọng khán giả, vì kiểm duyệt quá dễ dãi, vì thiếu người tài? Không phải thế đâu mà là thiếu cái hồn của dân tộc đấy.
Võ Văn Tuấn
TTO thực hiện
>> Bấm F5 để tiếp tục cập nhật
Source: Báo Tuổi Trẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét